.

tháng năm mộng du

mùa vàng lên mắt

đất trời nén chặt

bao đoá phù hoa

quanh những ngõ nhà

trên cánh đồng xa

đồi núi bao la

ta nằm mộng mị

tình yêu tình yêu

sao mà xanh ngắt

sao mà xôn xao

sao mà cồn cào

sao mà bỏng rát

một hôm mở mắt

thấy người đi xa

mang theo tình ta

cùng mùa đi mất 

mình ta ngơ ngác

hoa vàng hư hao

một giấc chiêm bao

buồn hơn thế kỷ…

tháng ba

15.04.2017

.

và tay người đã với ngắt tháng ba

tặng cho mình trong một ngày xanh biếc

những gai nhọn không một ai hay biết

người mỉm cười mà ánh mắt buồn hiu

.

rồi tháng ba đi qua như một phép nhiệm màu

đau đớn bỗng ồn ào lay gọi người tỉnh giấc

mình vẫn biết tình yêu này là chân thật nhất

nhưng người đã quên

.

rất nhiều tháng ba về sau khi chúng mình không còn đủ hồn nhiên

vẫn bung nở tít tắp ngoài tầm tay mình với

một lần người vô tình ngẩng đầu và nhìn thấy

người chỉ thở dài rồi lầm lũi bước qua

.

từ đó về sau trong lòng mình không còn nở dù chỉ một đoá hoa

những gai nhọn vươn lên mãi như từng lời nhắc nhở

mùa đã xa và người yêu bé nhỏ

đang đi hái quả cùng ai?

.

rồi một ngày mình ngoảnh lại tháng ba

mình mới hiểu ánh mắt người sao từng tha thiết quá

tình yêu tươi non trót lỡ hái đi trong vội vã

năm tháng ngây ngô năm tháng chợt già

.

giá như lúc ấy người trao mình biết tự nhận ra

này vốn không phải là đất trời cây cỏ

này là tháng ba người giấu riêng vì mình mà rực rỡ

này là đóa hoa nuôi dưỡng bằng máu người tươi đỏ

này là tình yêu mọc tận trong tim

.

không cần mệt mỏi đi tìm.

Về đi thôi

13.04.2017

.

về đi thôi

hoa mùa này quên nở mất rồi

người đã đi về phía ngày mai bằng những bước chân rất vội

bỏ lại nơi đây tình yêu già héo cỗi

và ta và ngông cuồng nông nổi

giữa dặm đường dài nắng đổ loang vai

.

về đi thôi

ngơ ngác làm gì lỗi đâu thuộc về ai

đã quá muộn để tưới đẫm một tình yêu đã chết

khi ươm hạt là khi ta đã biết

không phải cây nào rồi cũng sẽ đơm hoa

.

về đi thôi

đời còn rất dài hạnh phúc ở rất xa

ta phải học cách bỏ lại rất nhiều ngày hôm qua nữa

học cách ngoảnh mặt với vết đau không cần ai cứu chữa

biết tự mình yên vui sau những lần khép cửa

biết mùa về nhưng hoa kia chắc gì sẽ nở

không cần đau đáu đợi chờ

rồi tuyệt vọng về sau

.

về đi thôi

về với những nhành non sẽ xanh mướt vào một sớm mai

ta có thể trồng lại cả một vườn tươi tốt

có thể vì chính mình mà nuôi dưỡng đoá hoa đẹp nhất

nở an vui

bất chấp những chuyển mùa…